Gần đây tác phẩm Bên Thắng Cuộc của tác giả Osin Huy Đức thật sự như
là một hot girl trên thế giới ảo, nổi đình nổi đám và được đem ra bàn
luận sôi nổi trên các diễn đàn mạng, làm cho nó càng được chú ý bởi sự
tò mò hơn là nội dung của cuốn sách.
Tôi cũng may mắn tìm được một bản pdf trên mạng vì không có tài khoản
để mua được bản chính thức, đã đọc qua tác phẩm này phần làm tôi xúc
động nhất trong cuốn sách chính là chương VI – Vượt Biên – nó để lại cho
tôi những cảm giác nghẹn ngào đôi khi có cái gì đó đang chạy dọc ở sống
mũi của mình mà không diễn tả được thành lời, chương này nói về những
con người đã phải trốn chạy vì họ không còn lối thoát, tôi đã rất đồng
cảm với họ bởi đơn giản vì tôi đã từng nghe những câu chuyện kể tương tự
mà những người thân của tôi từng trải qua.
Với cuộc sống của riêng bản thân mình là một thế hệ 8x, tôi chưa biết
gì là ăn cơm độn, ăn bobo, xuống hầm tránh bom vì chưa trãi qua thời
chiến tranh nó là gì, tôi chỉ biết được qua những lời kể từ người thân,
những người lớn tuổi trong gia đình, họ đã trãi nghiệm và từng sống qua
giai đoạn đó. Với những điều đó sau khi đọc hết tác phẩm, tôi mới thấy
thắm đẫm được cuộc chiến tranh tàn khốc mà dân tộc đã phải gánh chịu.
Sự tàn khốc đó vẫn còn cho đến ngày hôm nay, nó đã hằng sâu vào mỗi
người thân của tôi mà đến nỗi bây giờ tôi vẫn thấy họ còn gánh chịu,
trong gia đình tôi có những người thân đứng trên cả hai bên chiến tuyến.
Một người là bà cô tôi, qua lời kể của ba tôi bà là một người con gái
đôi mươi, xinh đẹp trẻ trung ăn nói lưu loát, sự năng nổ của một người
con gái với đầy nhiệt huyết vì một lý tưởng nào đó?. Bà đã hy sinh cả
thời tuổi trẻ để làm một cô thanh niên xung phong, trong một lần đột
kích bà đã ra đi vĩnh viễn mặc dù lúc đó bà đang mang thai, qua lời kể
đó tôi vẫn hình dung sự trầm lắng, một chút gì đó hối tiếc trong lời kể
của ba tôi, ngay đến tấm ảnh trên bàn thờ cũng là một hình vẽ qua trí
mường tượng mà ba tôi đã họa ra. Bà ra đi không lời từ giã, ngay cả khi
thân xác bà vẫn không biết ở đâu, đến bây giờ chỉ còn có một kỷ vật duy
nhất đó là cái bằng Tổ quốc ghi công mà ba tôi vẫn thường đem ra lau
chùi trong ngày giỗ của bà.
Còn ba tôi như bao thanh niên khác ông cũng được phải triệu tập để
đi lích VNCH, và cũng như bao gia đình khác ở quê tôi gia đình họ cũng
có những người anh em trên hai chiến tuyến, họ đi vì lẽ gì thì cho đến
bây giờ tôi vẫn còn u mê!?. May mắn là cho đến giờ ông vẫn còn sống sau
cuộc chiến tranh tương tàn đầy khốc liệt đó.
Càng đọc tác phẩm tôi càng bị cuốn hút bởi những phần mà trước giờ
tôi chỉ được nghe kể, để bây giờ đọc trong tác phẩm, tôi như hòa chung
với những lời kể đó cùng tác giả, một điều tôi nhận ra trong tác phẩm đó
là tất cả họ – những người được đề cập trong sách, từ hai bên chiến
tuyến – đều là những con người thua cuộc, họ vẫn còn u mê, họ vẫn chưa
hiểu được hay họ không muốn hiểu rằng họ đã thua cuộc, để bây giờ đây
những thế hệ sau này con cháu của họ đã phải tụt hậu so với những dân
tộc khác, một dân tộc bị thụt lùi, đuôi chột, xã hội ngày càng nhiễu
nhương, càng hèn kém so với các nước lân cận.
Và một điều ấu trĩ làm tôi bật cười là những ngày qua khi lên các
diễn đàn mạng, vẫn còn đó những con người u mê, họ vẫn mãi tranh cãi
nhau, thậm chí chửi nhau từ cả hai phía, họ nói chính quyền như thế này,
như thế nọ, tác giả đã viết sai, có phần chệch hướng kia nọ, còn nhẹ so
với những gì mà chính quyền đối xử với họ… Tôi phải bật cười là vì một
điều hết sức buồn cười là tất cả họ những người giải phóng và người chạy
trốn đều là những kẻ thua cuộc.
Đầu bài của quyển sách tôi được thấy một câu mà tôi nghĩ là tâm đắc nhất: “Suy cho cùng trong mỗi cuộc chiến tranh
Bên nào thắng thì nhân dân đều bại” Nguyễn Duy. Những con người này họ
nghĩ họ không phải là nhân dân. Thật buồn cười! hơn nữa đất nước mang
hình chữ S, VN này chỉ là một bãi chiến trường của những nước khác như
Mỹ, TQ và LX. Con người VN là những quân cờ không hơn không kém trong
tay bọn buôn bán vũ khí, đạn dược ở cách xa. Vậy mà giờ đây họ vẫn cố
tranh cãi như là kẻ thắng cuộc, thế có buồn cười không?
Tôi tự hỏi dân tộc VN vẫn còn những con người u mê như thế thì làm
sao dân tộc này có thể thoát khỏi sự hà hiếp của các nước lân bang. Dân
tộc này có vẻ vang hay không khi mà những thế hệ đi trước vẫn còn mê
muội, để rồi đẩy con cháu họ vào hố bùn của chính họ tạo ra.
Đọc qua tác phẩm trên để thấy được sư u mê mà cần thức tỉnh, và để mà
cùng nhau hòa giãi, chớ không phải là để cãi nhau, chửi nhau như một
đứa trẻ dại không biết lối thoát. Vì sao tôi lại đặt tựa đề của bài viết
này là những con người u mê, vì đơn giản vẫn còn đó những con người cổ
hủ, thế hệ họ đã đi qua mà họ vẫn không chịu thay đổi cách si nghĩ của
chính họ bởi vì họ không biết hay không muốn!?. Vì nổi đau trong họ vẫn
còn quá lớn hay họ vẫn mãi hả hê với chiến thắng chính với người anh em
của mình?. Lịch sử sẽ không bao giờ thay đổi bởi vì chính họ đã tạo ra
lịch sử.
Thế hệ 8x.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét